Top 11 # Ý Nghĩa Bộ Phim Us Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Drosetourmanila.com

Ý Nghĩa Phim Us – Review Và Giải Thích Phim Us

Review và giải thích phim Us với các tầng ý nghĩa. Us là phim kinh dị nhưng cũng không kém phần hài hước, một câu chuyện đáng suy ngẫm của đạo diễn Peele

Cũng như Get Out, Us (Chúng ta) là phim kinh dị tiếp theo của đạo diễn Jordan Peele cho người xem quyền được lựa chọn ý nghĩa của câu chuyện. Vẫn là những ẩn ý được cài cắm tưởng là dư thừa nhưng lại đầy ẩn ý. Chính vì vậy, sẽ không nhiều bạn nắm hết ý tưởng của đạo diễn trong bộ phim này. Trong bài viết này, mình sẽ review và giải thích nội dung phim Us.

Đang xem: ý nghĩa phim us

Phim đưa vào sự tích doppelgänger (những kẻ song trùng) trong văn hóa phương Tây. Đại khái bạn cứ hình dung là ai cũng có một cái bóng, mình làm gì, nó làm theo nấy. Nhưng đến một ngày, tự nhiên di chuyển mà cái bóng cứ đứng yên? Xong rồi cái bóng đột nhiên muốn trở thành bản chính. Jordan Peele đưa vào phim tích song trùng nhưng lại ẩn dụ cho chính trị, xã hội và ngay cả nước Mỹ. “Us” giống như một kiểu chơi chữ, vừa là “chúng ta”, vừa là “United States”. Câu thoại khi một bản sao được hỏi về nguồn gốc của chúng: “Chúng tao là… người Mỹ” vừa hài hước, lại vừa mỉa mai. Người Mỹ da trắng có lúc thích hô hào khẩu hiệu “Make America great again”, nhưng nước Mỹ vốn là gì nếu không phải là một tổ hợp đa dạng màu da và sắc tộc?

Nói về diễn xuất, Lupita Nyong’o thực sự tỏa sáng trong phim. Adelaide là một nhân vật có nhiều đất diễn và với tài năng của mình, Lupita Nyong’o đã không bỏ lỡ cơ hội phô diễn hết những kỹ năng của mình.

Không vì Lupita tỏa sáng mà các nhân vật còn lại bị lu mờ, các nhân vật Gabe, hay nhóc Jason,… đã làm tốt vai trò của mình trong phim. Không phải đơn giản khi tất cả những diễn viên trong phim cùng lúc vào hai vai với tính cách hoàn toàn đối nghịch nhau.

Mình ấn tượng với vai diễn của Elisabeth Moss nhất. Đoạn tô son sau đó ôm mặt khóc quả là xuất sắc. Nhớ ở “Get Out”, nhân vật bà hầu gái cũng ấn tượng.

Us thành công trong việc đẩy được cảm xúc người xem thông qua cách kể chuyện lắc léo, đan xen giữa quá khứ và hiện tại. Hiệu quả từ những thủ thuật này là điều không phải bàn cải, tuy nhiên nó lại trở thành chiếc áo quá rộng dành cho Peele. Ông đã mở ra một câu chuyện thực sự mang tầm vĩ mô, nhưng cao trào chỉ dừng ở mức giải quyết nút thắt chứ chưa hoàn toàn thỏa mãn, giống như kết của Twilight Zone hay Black Mirror (literally Black Mirror).

Twist cuối cùng của phim không thực sự khó đoán đối với những ai là fan của thể loại creepypasta, nhưng may quá đã được Peele khéo léo “tung hỏa mù” bằng một cái twist khác choáng ngợp hơn trước đó.

Giải thích phim Us (Chúng ta)

Mở đầu phim là cảnh một bé gái đi lạc vào khu nhà gương và gặp được một người giống hệt bản thân mình. Đây có thể xem là lần đầu tiên đứa bé ấy tiếp xúc với phần “con” của chính mình. Hình ảnh rất hay ở chỗ cổng ra vào khu mà đứa bé ấy có tên “Find Yourself” và trong khu đó có đặt rất nhiều tấm gương để phản chiếu hình ảnh của bé gái và cuộc gặp gỡ định mệnh của cả hai bắt đầu.

Nhiều năm sau, đứa bé gái ấy lớn lên và trở thành một người mẹ với 2 đứa con, như phim giới thiệu đó chính là Adelaide. Trong chuyến đi nghĩ dưỡng cùng với gia đình, Adelaide phải đối mặt với một cuộc xâm lăng của bọn Red – được xem là hình ảnh phản chiếu của từng người trên thế giới. Mục đích của cuộc tấn công này là bọn Red muốn giết chết bản thể thật. Bản thể thật đại diện cho phần “người” còn Red đại diện cho việc phần “con” hay cái tôi trong mỗi bản thân chúng ta.

Trong phim có rất nhiều mặt đối lập rất hay, chẳng hạn như gia đình của Adelaide luôn lắng nghe và chia sẻ cùng nhau, thể hiện sự đoàn kết gắn bó còn gia đình của Russel (cả 2 gia đình là bạn với nhau) thì mỗi người mỗi ý, áp đặt suy nghĩ cho nhau. Đến khi những bọn Red đến thì gia đình Russel nhanh chóng bị giết chết. Ý nghĩa của đoạn này cho thấy, nếu không có sự thấu hiểu, cảm thông nhau thì không sớm thì muộn, phần “con” hay “cái tôi” của các thành viên trong gia đình sẽ khiến gia đình tan vỡ, cửa nát nhà tan. Gia đình của Adelaide do có nền tảng yêu thương và đùm bọc lẫn nhau nên may mắn thoát chết.

Lúc gia đình của Adelaide đối đầu với phiên bản tà ác của họ, thì mỗi người đều được đạo diễn khéo léo cho một không gian riêng để giải quyết phần “con” của mình. Điều này khác hẳn phong cách phim siêu anh hùng khi cả 2 team cùng xông vào đánh nhau để giải quyết thắng thua. Đây cũng là một ẩn ý rất thâm của đạo diễn Peele: mỗi người đều phải tự ý thức việc giải quyết phần “con” hay “cái tôi” của bản thân.

Qua diễn biến của câu chuyện, chúng ta nhận thấy rằng cả 4 thành viên trong gia đình Adelaide không thể lẩn tránh hay chạy trốn khỏi phiên bản áo đỏ của mình. Cho dù họ ở đâu cũng sẽ không bao giờ có thể trốn thoát khỏi “cái tôi” và phần “con” của chính mình. Chỉ có một cách duy nhất thoát khỏi nó chính là đối diện, chiến đấu chống lại nó. Chỉ 1 trong 2 được phép tồn tại và bên chiến thắng chính là bên có quyền tồn tại. Đây là một thông điệp quan trọng mà phim muốn gửi đến người xem.

Một chi tiết rất hay có thể nhiều bạn không để ý đó là việc nhóc Jason – con của Adelaide có khả năng điều khiển phiên bản Red của mình. “Cái tôi” của mỗi người đều được sinh ra và trưởng thành theo thời gian, đứa trẻ đó còn nhỏ nên cái tôi của nó còn yếu và rất dễ kiểm soát – đỉnh điểm là việc Jason dễ dàng tiêu diệt Red của mình bằng cách điều khiển cho nó đi vào biển lửa. Trái lại, người lớn thì khó có khả năng này vì họ đã trải qua nhiều biến cố trong cuộc sống khiến cái tôi của họ quá mạnh mẽ và vượt tầm kiểm soát của họ.

Khung cảnh tiêu đều, xơ xác như tận thế, xác các bản thể khắp các đường phố, hình ảnh các Red nắm tay nhau mỗi khi hoàn thành mục tiêu giết chết bản thể lập thành một hàng dài cho thấy tình trạng loài người hiện tại bị nô lệ bởi cái tôi và khiến cho thế giới trở nên hoang vu, trống rỗng.

Trong cuộc chiến giữa hai phe thiện và ác thì cái ác đã chiến thắng với tỷ số áp đảo. Tuy nhiên ở cuối phim, người xem cứ tưởng rằng chí ít nữ chính Adelaide đã chiến thắng được phiên bản áo đỏ của mình để vớt vát lại được phần nào đó rằng cái thiện vẫn còn hiện diện thì….bạn đã lầm.

Ngay từ nhỏ, Adelaide đã bị tráo đổi vai trò với Red của mình trong nhà gương. Như vậy, Adelaide thực sự sống trong môi trường toàn là Red, còn Red của Adelaide lại sống trong môi trường của con người. Như ông bà ta nói “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”, môi trường sống đã quyết định con người của Adelaide như thế nào. Red sống trong môi trường con người càng ngày càng có phần người hơn và bản thể bị tráo đổi dần dần bị tha hóa do môi trường sống. Vì thế, trong phim chỉ có Red của Adelaide là có thể nói tiếng người, còn những Red khác thì ú ớ chứ không nói được. Như vậy, Adelaide mà bạn theo dõi suốt phim chính là Red, đó cũng chính là kẻ đã giết chết “Red – nhưng thật ra là Adelaide” của mình. Màn flash back kể về tai nạn lúc nhỏ của Adelaide đã lật kèo hoàn toàn câu chuyện, có thể nói Red chiến thắng vùi dập tất cả tia hi vọng của các bản thể.

Cái tôi hay phần con của mỗi người luôn chực chờ để chiếm lấy bạn, đa số bạn sẽ thấy Red của người khác nhưng chính bản thân bạn lại không thấy được Red của chính mình, vì bạn và nó đã tráo đổi cho nhau từ khi nào không biết đúng với những tình tiết diễn biến của bộ phim.

Không Còn Là Bộ Phim Về Phân Biệt Chủng Tộc, ‘Us

Trở lại với màn ảnh rộng sau thành công của bộ phim Get Out, đạo diễn – biên kịch Jordan Peele tiếp tục cho ra rạp một tác phẩm kinh dị “hack não” khác mang tên Us. Xoay quanh một gia đình bốn thành viên da màu, song câu chuyện không còn mang nặng yếu tố bình đẳng màu da, sắc tộc nữa. Trái lại, dự án phim được cầm trịch bởi Jordan Peele nỗ lực truyền tải thông điệp nhân sinh sâu sắc hơn nhiều.

Bi kịch của nhân bản vô tính và những đặc ân mà loài người không coi trọng

Chuyện phim Us theo chân gia đình bốn người Adelaide Wilson (Lupita Nyong’o), Gabe Wilson (Winston Duke), con trai Jason Wilson (Evan Alex) và con gái Zora Wilson (Shahadi Wright Joseph). Trong chuyến đi chơi biển vào dịp nghỉ hè, cả gia đình chạm mặt nhóm người đáng sợ được gọi là “The Tethered” – phiên bản kinh dị của chính bản thân mình. Những “Người bị xích” – bản sao của con người trên mặt đất luôn tìm cách đuổi theo và giết chết bản gốc để tự giải thoát.

Tồn tại song song với những con người phiên bản đời thật, có một thế giới khác được tạo nên bằng hình thức nhân bản vô tính. Tạo ra các phiên bản vô tính “chia đôi 1 linh hồn cho 2 cơ thể”, thế giới thứ hai được mô phỏng không khác gì thế giới thật phía trên đến từng hành động, với mục đích sử dụng những người này để thao túng “người phía trên”. Song, kế hoạch thất bại, các phiên bản nhân bản vô tính bị lãng quên, nhốt lại mãi mãi phía dưới tầng hầm rộng lớn. Những “tầng hầm bỏ trống, không được sử dụng với mục đích cụ thể” tại Mỹ cũng được nhắc đến ngay từ đầu phim.

Những phiên bản nhân bản vô tính lặp lại mọi hành động của người thật trong một thế giới thiếu thốn, sơ sài hơn: ăn sống những con thỏ thay đồ ăn, tự chạy toán loạn thay cho việc chơi trò chơi mạo hiểm, tự sinh con một mình (theo lời Adelaide Wilson/Red)… Họ phải kết hôn ngay cả khi không có tình yêu, sinh ra những đứa trẻ dị tật khi bản gốc cho ra đời những hoàng tử, công chúa; những bản sao không khác gì cái bóng của người khác dưới một tầng hầm bị lãng quên, dù cũng có mắt, mũi, cơ thể và máu như bất cứ con người nào.

Cùng chia sẻ 1 linh hồn cho 2 cơ thể, các con người thật được hưởng ưu đãi của cuộc đời, được sống cuộc đời tự do tự tại với không khí trong lành, bầu trời và ánh nắng rực rỡ với những phát triển tân tiến của xã hội, song chính họ lại không biết trân trọng tất cả điều ấy. Trái lại, hạnh phúc của bản gốc cũng chính là bi kịch của bản sao. Những thái cực đối lập liên tục được đưa ra trong lời kể khổ của Red như đồ ăn ngọt – thỏ và thịt sống, đồ chơi đẹp – những món đồ sắc nhọn,… càng làm sâu sắc thêm sự trái ngược ấy, qua đó bóc trần bộ mặt tàn nhẫn của những thí nghiệm nhân bản vô tính lên chính con người, sự vô trách nhiệm, thờ ơ của loài người.

Giống như sự đối xứng của chiếc kéo, bản gốc và bản sao – mặt sáng và mặt tối của xã hội vẫn luôn tồn tại song hành, tuy trái ngược nhưng vẫn có sợi dây kết nối. Đặc biệt, cùng với chiếc kéo, dòng chữ “Jeremiah 11:11” cũng xuất hiện trở đi trở lại trong phim, chỉ đoạn 11, câu 11 ở cuốn Jeremiah trong Kinh Thánh viết về Jeremiah: “Vậy nên, Ðức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ khiến tai nạn đổ trên chúng nó, không thể tránh được; chúng nó sẽ kêu đến ta, những ta chẳng thèm nghe”, như một lời tiên đoán về thảm họa do chính con người gây ra trong phim.

“Us”: Chúng ta hay nước Mỹ?

Bị bắt xuống tầng hầm từ khi còn bé, nhận thức của Adelaide chỉ còn sót lại khả năng nói và kí ức về đoạn video ngắn từng xem trên TV nói về chiến dịch hàng triệu người nắm tay nhau nối liền biên giới nước Mỹ. Hồi ức đó tạo thành ý tưởng khiến cô lãnh đạo “Người bị xích” ra khỏi tầng hầm, giết chết bản thể của mình và nắm tay tạo thành vòng tròn bao quanh nước Mỹ. Khi được hỏi: “Cô là ai?”, “Adelaide thật” cũng trả lời: “Tôi là người Mỹ”.

Đó không phải là chi tiết duy nhất biểu trưng cho nước Mỹ trong bộ phim Us. Bên cạnh đó, loài thỏ xuất hiện từ đầu đến cuối tác phẩm không chỉ tượng trưng cho những thí nghiệm nhân bản vô tính, mà còn đại diện cho nước Mỹ đa chủng tộc, đa màu da với thỏ trắng, thỏ nâu, thỏ đen… Trong khi đó, tựa đề Us được đánh giá là chi tiết nhiều tầng nghĩa bậc nhất trong phim khi vừa có nghĩa là “chúng ta”, vừa có nghĩa là “nước Mỹ”. Lời thoại “They are Us” nghĩa là “Họ là chúng ta” hay “Họ là nước Mỹ”? Một nước Mỹ đang bị xiềng xích, không còn tự do đang nỗ lực giải thoát, và hình ảnh hàng triệu người nắm tay nhau nối liền biên giới nước Mỹ là một minh chứng rõ nét.

Đạo diễn Jordan Peele đã xây dựng phong cách làm phim riêng cho bản thân với những tác phẩm kinh dị xen lẫn hài hước, cách kể chuyện thông minh, “hack não”, sử dụng nhiều hình ảnh mang tính biểu tượng và luôn nỗ lực mang đến tính thời sự, chính trị, xã hội vào tác phẩm của mình.

Review Và Giải Thích Phim Us Với Những Tầng Ý Nghĩa Đáng Ngẫm

Cũng như Get Out, Us (Chúng ta) là phim kinh dị tiếp theo của đạo diễn Jordan Peele cho người xem quyền được lựa chọn ý nghĩa của câu chuyện. Vẫn là những ẩn ý được cài cắm tưởng là dư thừa nhưng lại đầy ẩn ý. Chính vì vậy, sẽ không nhiều bạn nắm hết ý tưởng của đạo diễn trong bộ phim này. Trong bài viết này, mình sẽ review và giải thích nội dung phim Us.

Nói về diễn xuất, Lupita Nyong’o thực sự tỏa sáng trong phim. Adelaide là một nhân vật có nhiều đất diễn và với tài năng của mình, Lupita Nyong’o đã không bỏ lỡ cơ hội phô diễn hết những kỹ năng của mình.

Không vì Lupita tỏa sáng mà các nhân vật còn lại bị lu mờ, các nhân vật Gabe, hay nhóc Jason,… đã làm tốt vai trò của mình trong phim. Không phải đơn giản khi tất cả những diễn viên trong phim cùng lúc vào hai vai với tính cách hoàn toàn đối nghịch nhau.

Mình ấn tượng với vai diễn của Elisabeth Moss nhất. Đoạn tô son sau đó ôm mặt khóc quả là xuất sắc. Nhớ ở “Get Out”, nhân vật bà hầu gái cũng ấn tượng.

Twist cuối cùng của phim không thực sự khó đoán đối với những ai là fan của thể loại creepypasta, nhưng may quá đã được Peele khéo léo “tung hỏa mù” bằng một cái twist khác choáng ngợp hơn trước đó.

Giải thích phim Us (Chúng ta)

Mở đầu phim là cảnh một bé gái đi lạc vào khu nhà gương và gặp được một người giống hệt bản thân mình. Đây có thể xem là lần đầu tiên đứa bé ấy tiếp xúc với phần “con” của chính mình. Hình ảnh rất hay ở chỗ cổng ra vào khu mà đứa bé ấy có tên “Find Yourself” và trong khu đó có đặt rất nhiều tấm gương để phản chiếu hình ảnh của bé gái và cuộc gặp gỡ định mệnh của cả hai bắt đầu.

Nhiều năm sau, đứa bé gái ấy lớn lên và trở thành một người mẹ với 2 đứa con, như phim giới thiệu đó chính là Adelaide. Trong chuyến đi nghĩ dưỡng cùng với gia đình, Adelaide phải đối mặt với một cuộc xâm lăng của bọn Red – được xem là hình ảnh phản chiếu của từng người trên thế giới. Mục đích của cuộc tấn công này là bọn Red muốn giết chết bản thể thật. Bản thể thật đại diện cho phần “người” còn Red đại diện cho việc phần “con” hay cái tôi trong mỗi bản thân chúng ta.

Lúc gia đình của Adelaide đối đầu với phiên bản tà ác của họ, thì mỗi người đều được đạo diễn khéo léo cho một không gian riêng để giải quyết phần “con” của mình. Điều này khác hẳn phong cách phim siêu anh hùng khi cả 2 team cùng xông vào đánh nhau để giải quyết thắng thua. Đây cũng là một ẩn ý rất thâm của đạo diễn Peele: mỗi người đều phải tự ý thức việc giải quyết phần “con” hay “cái tôi” của bản thân.

Qua diễn biến của câu chuyện, chúng ta nhận thấy rằng cả 4 thành viên trong gia đình Adelaide không thể lẩn tránh hay chạy trốn khỏi phiên bản áo đỏ của mình. Cho dù họ ở đâu cũng sẽ không bao giờ có thể trốn thoát khỏi “cái tôi” và phần “con” của chính mình. Chỉ có một cách duy nhất thoát khỏi nó chính là đối diện, chiến đấu chống lại nó. Chỉ 1 trong 2 được phép tồn tại và bên chiến thắng chính là bên có quyền tồn tại. Đây là một thông điệp quan trọng mà phim muốn gửi đến người xem.

Khung cảnh tiêu đều, xơ xác như tận thế, xác các bản thể khắp các đường phố, hình ảnh các Red nắm tay nhau mỗi khi hoàn thành mục tiêu giết chết bản thể lập thành một hàng dài cho thấy tình trạng loài người hiện tại bị nô lệ bởi cái tôi và khiến cho thế giới trở nên hoang vu, trống rỗng.

Ngay từ nhỏ, Adelaide đã bị tráo đổi vai trò với Red của mình trong nhà gương. Như vậy, Adelaide thực sự sống trong môi trường toàn là Red, còn Red của Adelaide lại sống trong môi trường của con người. Như ông bà ta nói “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”, môi trường sống đã quyết định con người của Adelaide như thế nào. Red sống trong môi trường con người càng ngày càng có phần người hơn và bản thể bị tráo đổi dần dần bị tha hóa do môi trường sống. Vì thế, trong phim chỉ có Red của Adelaide là có thể nói tiếng người, còn những Red khác thì ú ớ chứ không nói được. Như vậy, Adelaide mà bạn theo dõi suốt phim chính là Red, đó cũng chính là kẻ đã giết chết “Red – nhưng thật ra là Adelaide” của mình. Màn flash back kể về tai nạn lúc nhỏ của Adelaide đã lật kèo hoàn toàn câu chuyện, có thể nói Red chiến thắng vùi dập tất cả tia hi vọng của các bản thể.

Cái tôi hay phần con của mỗi người luôn chực chờ để chiếm lấy bạn, đa số bạn sẽ thấy Red của người khác nhưng chính bản thân bạn lại không thấy được Red của chính mình, vì bạn và nó đã tráo đổi cho nhau từ khi nào không biết đúng với những tình tiết diễn biến của bộ phim.

21 Bộ Phim Hay Về Cuộc Sống Cực Ý Nghĩa

1. Forrest Gump

Forrest Gump là một trong những bộ phim hay về cuộc sống đã truyền cảm hứng “tủ” của rất nhiều người trên thế giới, kể cả “cha đẻ” của Tập đoàn Alibaba Jack Ma. Một “chỗ dựa” để vực dậy và đứng lên cho tất cả những ai đang buồn bã, chán nản hay mất niềm tin vào cuộc sống. Forrest Gump (Tom Hanks) bẩm sinh là một đứa trẻ bất hạnh đã không có cha, còn bị thiểu năng. Anh luôn bị bạn bè cùng trang lứa trêu trọc, bắt nạt. Người bạn duy nhất của Forrest là Jenny, chính Jenny đã phát hiện ra những khả năng đặc biệt của anh. Tốt nghiệp đại học Forrest nhập ngũ và tham chiến ở Việt Nam, Bubba trở thành bạn thân thứ 2 của anh. Forrest rời chiến trường với vết thương và khả năng chơi bóng bàn xuất sắc. Những biến cố nối tiếp nhau xuất hiện làm thay đổi hoàn toàn số phận Forrest. Sở dĩ bộ phim có sự kết nối mạnh mẽ với khán giả vì cuộc đời của Forrest là mảnh ghép của rất nhiều người Mỹ trong thập niên 60- 70 của thế kỉ trước. Đặc biệt trước tình yêu giản dị và chân thành mà Forrest giành cho Jenny với câu nói bất hủ: “Anh không phải là một người thông minh nhưng anh biết tình yêu là gì” luôn khiến bất cứ ai cũng phải rung động.

Đạo diễn Steven Spielberg đã khắc họa chân thực và xuất sắc thời kì đen tối trong thời kì Chiến tranh thế giới thứ II, khi người Do Thái bị tàn sát tàn bạo bởi chính quyền của Hitler. Bộ phim kể về Oskar Schindler (Liam Neeson), một doanh nhân người Đức đã dùng quyền lực của mình để cố gắng cứu sống hơn một nghìn người Do Thái Ba Lan trong nạn diệt chủng Holocaust bằng cách đưa họ vào làm trong các nhà máy của mình. Phim được hoàn tất trong thời gian 72 ngày. Với kinh phí 22 triệu USD, đây là bộ phim hay về cuộc sống đen trắng tốn kém nhất từng được thực hiện từ trước tới nay. Giành 7 giải Oscar, bao gồm cả Phim hay nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất, và Nhạc phim gốc hay nhất, cũng như rất nhiều giải thưởng khác.

Tuy không có một cảnh quay chiến trận nào nhưng khán giả vẫn cảm thấy được sự bạo tàn của chủ nghĩa Phát-xít và thương tiếc những người vô tội đã thiệt mạng trong Thế chiến thứ hai qua cách kế chuyện tinh tế của đạo diễn kiêm diễn viên Benigni.

4. The Pursuit of Happyness – Mưu cầu hạnh phúc

The Pursuit of Happyness là bộ phim hay về cuộc sống được xây dựng dựa trên câu chuyện có thật về Chris Gardner (Will Smith) – một nhân viên bán hàng không may gặp thất bại trong kinh doanh khiến nợ nần chồng chất, hạnh phúc tan vỡ, bị đuổi ra khỏi căn nhà thuê do không trả đủ tiền thuê nhà hàng tháng….

Cuộc sống trở nên đường cùng khi anh và đứa con trai 5 tuổi (Jaden Smith) buộc phải lang thang trên đường phố cả đêm hay phải bon chen giữa dòng người hướng về phía nhà thờ với hy vọng kiếm được một chỗ ngủ. Tuy nhiên, may mắn đã mỉm cười khi anh giành được vị trí thực tập sinh tại một Công ty chứng khoán và bằng nỗ lực phi thường, Chris đã đánh bại mọi thử thách của cuộc đời để có được thành công như ý muốn.

Phim ca ngợi ý chí, niềm tin và sự vươn lên không ngừng của con người cũng như nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa thực sự của hạnh phúc.

Sẽ là đáng tiếc khi chưa từng xem qua bộ phim 3 idiots, là một trong những bộ phim hay về cuộc sống nổi bật nhất của điện ảnh Ấn Độ kể về 3 người bạn Farhan, Raju và Rancho. Mỗi người xuất thân từ một hoàn cảnh khác nhau và chính điều này khiến việc học của họ cũng có sự khác biệt. Rancho học hoàn toàn vì nhiệt huyết con tim trong khi Farhan học vì nguyện vọng của người cha và Raju học để giúp gia đình thoát nghèo. Bộ phim là câu chuyện cảm động về tình bạn, đồng thời khẳng định một bài học đắt giá “Đại học không phải là con đường duy nhất”.

6. The Help – Người Giúp Việc

The Help là bộ phim hay về cuộc sống được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết ăn khách cùng tên của nữ nhà văn Kathryn Stockett xuất bản năm 2009. Phim đem tới một cái nhìn tổng thể về xã hội Mỹ thập niên 1960 – khi nạn phân biệt chủng tộc ở giai đoạn mạnh mẽ nhất.

Được xoay quanh câu chuyện của ba người phụ nữ mang tính cách và số phận khác nhau, nhưng mối quan hệ của họ rất đặc biệt. Trở về quê nhà Jackson, Mississippi, sau khi tốt nghiệp đại học, Skeeter (Emma Stone), một cô gái da trắng đam mê viết lách, được nhận vào làm việc tại tờ Thời Báo Jackson. Phụ trách chuyên mục mẹo vặt và quét dọn, nên Skeeter phải nhờ cậy tới sự giúp đỡ của Aibileen, người giúp việc ở nhà cô bạn thân của mình. Lúc này câu chuyện lại chuyển hướng sang cuộc đời Aibileen và mối quan hệ tình cảm giữa bà vú da đen Aibileen (Viola Davis) và những đứa trẻ da trắng của chủ nhà cũng rất ấm áp, chính xã hội làm con người ta biết kì thị nhưng lựa chọn điều đó là do chính họ.

Sức hút của The Help chính là câu chuyện đầy tính nhân văn, cách kể chuyện lôi cuốn, dàn diễn viên tài năng và những khuôn hình đẹp, giúp truyền tải trọn vẹn khá toàn diện về giai đoạn lịch sử của những người giúp việc da màu bị những người chủ da trắng sở hữu. Họ nhận đồng lương rẻ mạt và bị kỳ thị đủ điều, và rồi sự im lặng đã bị phá vỡ để tạo ra bước ngoặt làm rung chuyển cả một thời đại.

7. To Live – Phải Sống

Không còn một cách nào hay hơn việc mang đến ý chí, nghị lực sống cho con người bằng cách đưa ra những cái chết đau thương trước mắt họ, để mọi người trân trọng sinh mạng của chính mình.

Đạo diễn Trương Nghệ Mưu dựa trên tiểu thuyết Phải sống của tác giả Dư Hoa đã khắc họa về 40 năm cuộc đời của Từ Phú Quý (Cát Ưu), xuất thân trong một gia đình giàu có thời Dân Quốc, nhưng lại nghiện cờ bạc nên chẳng mấy chốc lâm vào cảnh trắng tay. Sau đó, trải qua cuộc Nội chiến Trung Quốc và chính phủ cộng sản nắm quyền, gia đình phải trải qua những biến cố thăng trầm để tồn tại trong một xã hội đầy rối ren và bất ổn. Dù được đánh giá cao về khía cạnh nghệ thuật và đạt được Giải thưởng lớn tại Liên hoan phim Cannes 1994, dù đây là bộ phim hay về cuộc sống nhưng bị cấm chiếu tại Trung Hoa đại lục vì nội dung nhạy cảm, chỉ trích những chính sách của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Không chỉ vậy mà đạo diễn Trương Nghệ Mưu bị tước quyền làm phim trong hai năm.

Mỗi một cảnh đời trong “To Live” của Trương Nghệ Mưu luôn có câu chuyện riêng, tất cả phải đối mặt với đủ đau khổ cay đắng nhưng luôn tự nhủ mình phải sống và sống cũng phải cần nghị lực.

8. Nobody Knows (Dare mo shiranai) – Không Ai Biết

Dựa trên những sự kiện có thật về bốn đứa trẻ bị bỏ rơi, Nobody Knows là bộ phim hay về cuộc sống kể về một người mẹ độc thân tên Fukushima Keiko chuyển đến căn hộ mới cùng cậu con trai 12 tuổi Akira (Yūya Yagira) và 3 đứa bé còn lại xuất hiện sau đó đều là anh chị em ruột cùng mẹ nhưng đều khác cha. Không lâu sau, người mẹ gặp được nhân tình mới và cô đã bỏ rơi đám trẻ. Chỉ để lại cho Akira một số tiền ít ỏi trong túi và phải chăm sóc cho các em. Vậy là bọn trẻ lâm vào hoàn cảnh biệt lập, không được đi học, ngày ngày cố trốn tránh chủ nhà để giữ bí mật về sự tồn tại của chính chúng, để không bị đưa vào trại trẻ mồ côi.

“Nobody Knows” không có bạo lực, không có kịch tính hay những cảnh giật gân, nhưng vẫn cứa vào lòng khán giả với những vết dao đau nhói. Dường như điều khiến người xem đau lòng hơn cả từ câu chuyện dày vò này là việc bọn trẻ đang tự hủy hoại cuộc sống của chính chúng.

9. The Curious Case of Benjamin Button – Dị Nhân Benjamin

Được chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên do nhà văn Mỹ F.Scott Fitzgerald sáng tác năm 1921, bộ phim hay về cuộc sống này kể về nhân vật Benjamin Button ( Brad Pitt), người sinh ra với cơ thể của một ông lão 80 tuổi và trẻ dần theo thời gian, bởi sự “ngược đời” mà ngay khi chào đời đã bị cha ruột bỏ rơi trước cửa viện dưỡng lão. Ben trải qua tuổi thơ cô đơn, chỉ biết làm bạn với mẹ nuôi – một bà nội trợ da đen và những ông lão, bà lão lẩn thẩn. Lớn lên, Ben tham gia thế chiến 2, rồi rơi vào lưới tình yêu với Daisy (Cate Blanchett), một cô gái trẻ đẹp, nhưng tình yêu đó cũng nhanh chóng bị những bất đồng trong suy nghĩ và số phẩn đẩy đưa cản trở. Đỉnh điểm của sự trái ngược này là khi Daisy trở thành bà cụ còn Ben lại là đứa trẻ, đến tận cuối đời Ben mới phải trải qua cảm xúc nổi loạn của lứa tuổi dậy thì, đó là sự cáu kỉnh, trầm cảm, hội chứng mất trí nhớ và bé lại giống như đứa trẻ sơ sinh qua đời trên bàn tay Daisy.

10. The Godfather – Bố Già

Dựa theo tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Mario Puzo, The God Father – Bố già được xem là phim hay về cuộc sống của Mỹ xuất sắc nhất mọi thời đại.

Vito Corleone (Marlon Brando) là ông trùm khét tiếng nhất tại Mỹ lúc bấy giờ. Tuy nhiên, con trai út của ông – Michael (Al Pacino) sau khi trở về từ Thế chiến II quyết định không tham gia bất cứ phi vụ gì của gia đình. Nhưng trong đám cưới của con gái Vito, một trận chiến khốc liệt nổ ra trong thế giới tội phạm, Michael chứng kiến cha mình bị bọn mafia đối đầu ám sát. Tuy nhiên, cha anh đã may mắn thoát chết trong vụ ám sát này. Sau khi phá vỡ được kế hoạch ám sát lần thứ hai, anh quyết định đi báo thù cho cha mình. Nhưng cũng từ đây. Michael bước vào hành trình đầy máu và hiểm nguy, anh sẽ làm gì? Với tình tiết thắt nút, mở nút đan xen cũng như những màn đấu súng nguy hiểm, đây là bộ phim hay về cuộc sống khi đã đưa người xem đến với thế giới tội phạm đầy bạo lực, tàn nhẫn với những vỏ bọc giả dối thông qua câu chuyện của một gia đình mafia gốc Italy ở New York.

11. Life Of Pi – Cuộc Đời Của Pi

Dựa trên tác phẩm bán chạy nhất của Yann Martel, Cuộc Đời Của Pi là bộ phim hay về cuộc sống kể câu chuyện phiêu lưu giả tưởng mang màu sắc thần thoại của chàng thiếu niên Pi Patel (Suraj Sharma) – con trai của một ông chủ vườn thú sống ở Pondicherry, India. Gia đình của cậu bé Piscine Molitor “Pi” Patel có một quyết định di cư qua biển Thái Bình Dương với vườn thú của mình, nhưng thật không may vì con tàu đã gặp sự cố và Pi là người duy nhất trong gia đình còn sống sót trên một chiếc xuồng cứu nạn cùng với 1 con linh cẩu, 1 con ngựa vằn, 1 con đười ươi và đặc biệt là 1 con hổ Bengal. Cuộc hành trình lênh đênh trên đại dương của Pi bắt đầu với những người bạn đồng hành bất đắc dĩ. Pi phải vận dụng hết kiến thức về động vật hoang dã và bản năng sinh tồn để chống lại bầy thú hoang, để sống sót và đối mặt với nỗi cô đơn, sự sợ hãi giữa mênh mông biển cả luôn rình rập hiểm nguy. Sau khi phát hành vào ngày 21/11/2012, bộ phim thu về hơn 600 triệu USD trên toàn cầu. Đây là bộ phim hay về cuộc sống đã đoạt được nhiều giải thưởng tại lễ trao giải Oscar lần thứ 85 cũng như giải Quả cầu vàng.

Michael Newman (Adam Sandler) là một kiến trúc sư tham công tiếc việc, người không bao giờ có thể dành thời gian cho vợ (Kate Beckinsale) và hai con mình. Trong một lần tìm mua thiết bị điều khiển từ xa, Michael đã sở hữu một chiếc điều khiển thần kỳ có thể tạm dừng và nhanh chóng chuyển tiếp cuộc sống của anh. Nhờ có nó anh đã đến được với những khoảnh khắc mà anh mong muốn như khi được thăng làm Giám đốc điều hành công ty của mình. Nhưng khi chiếc điều khiển vượt qua ngoài tầm kiểm soát của anh, nó đã tự động lên bộ nhớ riêng và tự cho qua nhanh những khoảnh khắc thời gian thì Michael mới nhận ra mình đã bỏ lỡ những khía cạnh quan trọng nhất của cuộc đời mình cùng với gia đình.

13. Bruce Almighty – Một Lần Làm Chúa

Bruce Nolan (Jim Carey) là một anh chàng luôn phàn nàn. Theo anh, đáng ra Chúa trời có thể thay đổi cuộc sống của anh, khiến nó trở nên tốt đẹp hơn nhưng lại không hề dang tay ra giúp anh. Sau một sự cố khiến Bruce bị đài truyền hình mình đang làm sa thải, anh đã phỉ báng Chúa trời trong sự tức giận. Bất ngờ, Đức Chúa trời (Morgan Freeman) đã hiện ra và cho anh quyền năng của đấng tối cao trong vòng 24 giờ để cho anh hiểu rằng quản lý một thế giới không phải điều dễ dàng. Với quyền năng trong tay, Bruce đã làm những chuyện điên rồ như kéo mặt trăng lại gần trái đất gây ra một trận thủy triều lớn tại Nhật Bản và đáp ứng tất cả mọi yêu cầu dù lớn hay nhỏ khiến cho cuộc sống của nhiều con người trở nên xáo trộn.

14. Into the Wild – Về Với Thiên Nhiên

Into the Wild xoay quanh nhân vật chính Chris McCandless (Emile Hirsch) và chuyến hành trình rong ruổi khắp mọi nẻo đường để về với thiên nhiên của anh. Cảm thấy cuộc sống bị chi phối quá nhiều bởi vật chất, đồng tiền và những định kiến sẵn có, Chris quyết định thoát ra khỏi thực tại bức bối và điểm đến mà anh lựa chọn là thiên nhiên hoang dã, nơi mà mọi thứ đều chất phác, nguyên sơ và không hề vị lợi. Trong cuộc hành trình dai dẳng và gian nan của mình, ở mỗi nơi mà anh đặt chân đến, những con người mà anh gặp gỡ, Chris đều truyền nhiệt huyết, truyền cảm hứng cho những nơi đó, những con người đó để họ có thêm niềm tin bước tiếp con đường của riêng mình. Sau gần 2 năm rong ruỗi, Alex tới được khu rừng Stampede Trail ở Alaska. Ở đây, Alex tìm thấy một chiếc xe bus cũ bị hư, được cải tạo lại làm trạm dừng chân cho những thợ săn hươu. Ban đầu khi tới Alaska, Alex săn thú để làm thức ăn, nhưng sau vài lần giết chúng, Alex nhận thấy mỗi loài vật dù nhỏ bé cũng đều có quyền được sống, vì vậy anh quyết định ăn chay. Alex ở lại đây suốt 4 tháng, trong một lần bị sốt, mệt mỏi vì quá đói, Alex đi tìm trái rừng để ăn thì bị ngộ độc và qua đời ngày 18/8/1992, lúc 24 tuổi. Khoảng 2 tuần sau đó, những người đi săn tuần lộc phát hiện Alex nằm chết trên xe bus, khi thể trạng chỉ còn 30kg.

15. 12 Years a Slave – 12 năm nô lệ

Dựa trên cuộc đời có thật của Solomon Northup (Chiwetel Ejiofor) một người da đen tự do, một nghệ sĩ violin đang sống hạnh phúc bên vợ và 2 con ở bang New York. Tai họa xảy ra khi Northup bị 2 kẻ xấu đánh thuốc mê rồi bị bán làm nô lệ vào năm 1841. Bị đối xử còn thua cả một con vật, và không có quyền phản kháng, phải lao động quần quật từ sớm tinh mơ và đến đêm ngủ cũng không yên, và cuối cùng anh đã được trả tự do sau 12 năm, tính chân thực và khả năng diễn xuất xuất sắc của dàn diễn viên là nhân tố giúp cho 12 Năm nô lệ trở thành một bộ phim hay về cuộc sống của Mỹ, nói về chế độ nô lệ nói riêng và nhân tính, nhân quyền nói chung, những vấn đề vẫn còn nhức nhối trên thế giới ở thời điểm này.

Bộ phim cũng đã đem về giải Oscar cho Kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất và Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất cùng doanh thu 187 triệu đô khi được trình chiếu.

16. Departures – Người Đưa Tiễn

Ngay tên phim Okuribito (tiếng Anh: Departures) vừa có nghĩa “rời đi” lại vừa có nghĩa “khởi hành” đã chứa đựng các lớp nghĩa kép thú vị. Người phương Đông cho rằng, chết không phải là kết thúc tất cả mà chết chỉ là khởi đầu cho một hành trình mới sang thế giới bên kia. Chính vì thế mà cần phải chuẩn bị tẩy uế, thay quần áo mới và trang điểm cho người chết trước khi lên đường. Công việc ấy đòi hỏi không chỉ sự tinh tế, cẩn trọng trong từng hành động mà còn cần hơn hết là tình yêu thương. Daigo là một nhạc công thất nghiệp, chuyển về sống ở vùng quê. Tai đây anh đã chuyển sang làm nghề khâm liệm và đã phải mất một thời gian để làm quen và học cách làm tất cả công việc của mình bằng tình yêu thương. Mỗi cuộc tiễn đưa đều mang đến cho anh những trải nghiệm và bài học mới về tình cảm gia đình. Có cuộc tiễn đưa trong im lặng, lạnh lẽo. Có cuộc tiễn đưa trong cay nghiệt, cãi vã và có cả những cuộc tiễn đưa hồn nhiên, thanh thản như một lời tạm biệt, chúc lên đường bình an. Daigo đã học cách vượt qua nỗi sợ hãi tầm thường ban đầu để biết trân quý và nâng niu những điều mình có, dù đó là người cha tàn nhẫn hay một gia đình không lành lặn mà anh đau đớn khi nhớ tới. Sau thời gian thích nghi với cuộc sống bất tiện ở thôn quê, chàng nhạc công thành phố không chỉ có nghề mới với lương ổn định, anh còn nhận ra cả ý nghĩa của cuộc đời mình.

“Departures” cho thấy cái cách người Nhật sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc kể cả cái chết, là cách họ tự tại và an nhiên đối diện với cuộc đời vô thường luôn đổi thay, khó đoán định.

17. Ilo Ilo – Người Mẹ Thứ Hai

“Ilo Ilo” bắt đầu bằng sự kiện ông ngoại Jiale vừa mới qua đời, nhưng kết thúc bằng cảnh bà Leng sinh hạ em bé, giống như một vòng luân hồi của cuộc đời. Hình ảnh ấy tượng trưng cho tất cả niềm tin và hy vọng của đất nước Singapore đều đổ dồn vào lớp thế hệ tiếp theo, những mầm non đâm chồi sau cơn bão.

18. Intouchables – Tình Bạn Và Địa Vị

Được làm dựa trên một câu chuyện có thật, bộ phim Pháp nhẹ nhàng, lạc quan và mang đầy tính nhân bản đã thu hút hơn 30 triệu người xem trên toàn thế giới. Kể về Philippe (François Cluzet) là một doanh nhân giàu có nhưng bị liệt tứ chi sau một tai nạn nhảy dù. Hàng ngày, Philippe cần có người phụ giúp trong sinh hoạt, từ việc di chuyển, ăn uống, cầm nắm cho tới vệ sinh thân thể. Một ngày, chàng thanh niên da màu Driss (Omar Sy) tới từ khu ổ chuột đến xin việc, chỉ với mục đích lấy đủ ba dấu và chữ ký để làm hồ sơ nhận tiền trợ cấp xã hội. Giữa hàng chục ứng cử viên khác, Philippe đã chọn Driss bất chấp sự can ngăn của người thân và bạn bè. Quyết định này đã thay đổi hoàn toàn số phận của họ và tạo nên một tình bạn đặc biệt giữa hai con người đối nghịch nhau hoàn toàn. Tình bạn tri kỷ của Philippe và Driss gợi nên những bài học nhân cách sâu sắc, mang đến sự lạc quan, nghị lực và niềm tin yêu cuộc sống.

Điểm thú vị của phim “Intouchables”, đầu tiên là mang ý nghĩa ẩn dụ “không thể chạm đến”, ám chỉ những con người bị xã hội khinh thường, ghẻ lạnh. Và đưa hai nhân vật đối lập về xuất thân – một giàu có, tri thức, sành điệu, đến từ tầng lớp thượng lưu và một nghèo, cộc cằn, tệ nạn, ít học, thuộc thành phần dưới đáy xã hội – lại gần nhau.

19. Populaire – Cô Thư Ký Kì Lạ

Tạm gác lại những câu chuyện tình thời hiện đại, mời bạn quay về không khí những năm 1950 với nhạc cha cha cha, những quý cô tóc vàng mặc váy midi bồng bềnh và… máy đánh chữ! Rose (Déborah François) tuy là cô thư ký hậu đậu vụng về, nhưng lại có tài đánh chữ siêu hạng. Chính vì thế, sếp cô – ngài Louis Echard (Romain Duris) quyết định đem cô nàng đi thi thố khắp mọi nơi. Thế là từ cô gái quê ở thị trấn Normandy, Rose tiến dần lên các cuộc thi cấp quốc gia, thế giới, nổi tiếng và trở thành một quý cô thanh lịch, được coi trọng như công chúa và tôn vinh.

20. Collateral Beauty – Vẻ Đẹp Cuộc Sống

Thông qua những hình ảnh ấn dụ sâu sắc đầy nhân văn về Thời gian – Tình yêu – Cái chết, bộ phim hay về cuộc sống Collateral Beauty đã truyền tải những bài học về cuộc sống, chữa lành những tâm hồn đang tổn thương của chúng ta. Đôi khi chúng ta phải nhận ra rằng khổ đau cũng là một bài học, cái chết cũng chính là một quy luật tự nhiên, chấp nhận cái chết, tự hàn gắn nỗi đau và hãy can đảm nhanh chóng vượt qua tuyệt vọng và khổ đau là những gì chúng ta cần làm để có thể thấy được những khía cạnh tươi đẹp khác của cuộc sống.

21. My name is Khan – Tên tôi là Khan

Đây là một bộ phim hay về cuộc sống của Rizvan Khan, một cậu bé sinh ra trong gia đình Islam (Hồi giáo) nghèo ở Ấn Độ. Cậu có tư chất thông minh nhưng lại mắc hội chứng Arperger, một dạng tự kỷ không thể bày tỏ cảm xúc ra bên ngoài. Tuổi thơ của Khan sống trong tình yêu bao la và sự giáo dục đầy nhân văn của người mẹ. Bằng một cách nào đó, bà luôn có cách hiểu và truyền đạt cho cho Rizvan hiểu rằng “Trên thế giới này chỉ có 2 loại người: người tốt và người xấu, không thể phán xét một ai đó qua tôn giáo hay màu da của một ai đó”, điều mà không hề được giảng dạy ở một ngôi trường nào. Chính bằng tình thương và lòng nhân từ của mẹ đã định hình nên một nhân cách cao đẹp cũng như giúp căn bệnh của anh được cải thiện rất nhiều về sau này của anh tại nước Mỹ.

Lớn lên, Khan cùng người em trai đến sinh sống tại San Francisco. Tại đây, anh gặp được tình yêu của đời mình, Mandira, một người phụ nữ Ấn Hindu. Với sự chân thành đáng yêu, anh đã giành được trái tim của người đẹp cũng như tình yêu của đứa con trai cô. Nhưng hạnh phúc không kéo dài lâu với Khan. Một ngày định mệnh năm 2001 đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời Khan cũng như những người thân xung quanh anh. Từ sau biến cố 11/9, cuộc sống của toàn bộ cộng đồng Islam ở Mỹ cũng như thế giới bị đảo lộn. Một phong trào bài trừ Islam nổ ra trên khắp nước Mỹ. Những người Ấn Độ, Trung Đông hay bất cứ ai “trông có vẻ như Islam” đều gặp rắc rối: công việc bị ảnh hưởng, bị tấn công vô cớ, nhân quyền bị tổn hại nghiêm trọng… Gia đình của Khan cũng không ngoại lệ. Nhiều điều tệ hại đã xảy ra và đỉnh điểm của bi kịch là cái chết của đứa con trai của Khan và Mandira.

Tuần tự cảm xúc người xem có được khi theo dõi bộ phim hay về cuộc sống My name is Khanchính là sự hài hước và tươi sáng của những phút giây hạnh phúc gia đình, dần chuyển sang màu đen thảm kịch bao trùm lấy tất cả: từng khoảnh khắc cảm động trước những suy nghĩ, hành động cao thương không mệt mỏi của Khan, đến cuối cùng là những giọt nước mắt của hạnh phúc và công lý. Bạn sẽ thấy được dù rằng bị đối xử tàn bạo như thế nào thì Khan vẫn không ôm lấy thù hận mà vẫn thương cảm đối với những người thù ghét anh, điều mà tôn chỉ của bất cứ tôn giáo cũng dạy chúng ta rằng hãy lấy lòng từ bi để đối đãi tất cả, dù cho đối với cả kẻ thù của mình. Từng giây từng phút trôi qua của mạch truyện dần hồi sinh trong chúng ta một niềm tin vĩ đại tưởng chừng đã phai nhạt: “Phép màu sẽ xảy ra nếu ta biết tin tưởng và hy sinh”.