Top 3 # Có Nên Đi Bước Nữa Sau Ly Hôn Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 1/2023 # Top Trend | Drosetourmanila.com

Có Nên Đi Bước Nữa Sau Khi Ly Hôn Chồng

Thưa chuyên gia em muốn chia sẻ về vấn đề có nên đi bước nữa sau khi ly hôn chồng, em năm nay 38 tuổi. Vợ, chồng em đã có 2 người con nhưng giờ không thể tiếp tục chung sống với nhau được nữa và đang đợi ngày tòa gọi lên để giải quyết ly hôn. Anh ấy cũng đã sống với người khác và đang nuôi bé lớn của chúng em còn em và cháu bé hiện đang sống ở nhà ba, mẹ ruột của em. Nay, có một người đàn ông 29 tuổi theo đuổi và hứa hẹn sẽ chăm sóc cho mẹ con em. Tuy nhiên, em lại không có tình cảm với người này.

Bạn đã lập gia đình và có hai cháu đó cũng là một niềm vui trong cuộc sống nhưng tình cảm vợ chồng hai bạn không được tốt nên đang tiến hành giải quyết ly hôn chồng tại Tòa án. Khi không còn là vợ chồng nữa thì bạn có quyền được tiến đến có tình cảm với một người nào đó nhưng hãy cân nhắc cho mối quan hệ của mình.

Bạn gái thân mến! Việc bạn có yêu một người kém bạn 10, 15 tuổi cũng không thành vấn đề gì quá lớn nhưng để chung sống với nhau trong một cuộc sống hôn nhân thì không phải là một vấn đề đơn giản vì có sự chênh lệch về mặt tuổi tác khiến cho tâm lý, suy nghĩ của các bạn nó cũng khác nhau.

Nhưng việc quan trọng nhất mà bạn cần cân nhắc là việc bạn không có tình yêu với người đó thì khi về chung sống với nhau dưới cùng một mái nhà thì liệu rằng gia đình đó có tồn tại, duy trì bền vững được hay không cũng là một vấn đề rất đáng phải suy nghĩ.

Vợ chồng bạn đến với nhau bằng tình yêu lại có mối ràng buộc là hai đứa con sau đó ly hôn chồng thì liệu bạn đi thêm bước nữa với người mà bạn không yêu thì cuộc sống hôn nhân gia đình này sẽ đi về đâu. Hiện tại bạn chưa nên quyết định gì cả. Bạn hãy để xong xuôi thủ tục ly hôn và hãy nói với người đàn ông đang theo đuổi bạn rằng: hiện bạn đang chưa suy nghĩ gì tới việc đó cả. Hiện bạn vẫn chưa sẵn sàng cho một cuộc hôn nhân mới và tạm thời hai người sẽ coi nhau là bạn mà thôi.

Cập nhật : bởi

Ly Hôn Rồi Phụ Nữ Có Nên Đi Bước Nữa?

Khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầu với một trái tim thương tổn, những ý nghĩ buồn đau dằn vặt có thể còn đeo bám bạn. Phụ nữ mà, đâu phải nói buông là buông. Nhưng đương nhiên ngay khi đó nếu nhận được câu hỏi này, hầu hết họ đầu trả lời chắc nịch “một lần là đã đủ”.

Tuy nhiên khi thời gian qua đi, những vết thương lòng dần mờ dấu vết, những mệt mỏi áp lực trong cuộc sống mưu sinh, những phút yếu lòng rất đàn bà khiến họ lại thấy sự quan trọng của một bờ vai, một bàn tay cạnh mình. Đàn bà mà… đâu có thể mãi gồng mình mạnh mẽ như đàn ông cả đời.

Vì thế câu hỏi tưởng đơn giản lại thành sự băn khoăn lớn, lại nâng lên đặt xuống đắn đo.

Lời khuyên hay câu trả lời là bạn nên bước tiếp. Nếu như đời chồng trước không để lại những tổn thương quá lớn thì thời gian sẽ là liều thuốc hữu hiệu chữa lành được mọi vết thương. Quan trọng là, nếu bạn đã trở về sống cùng bố mẹ ruột thì đó cũng không thể là tổ ấm vĩnh cửu, cũng không thể là nơi bạn nương tựa cả đời. Ba mẹ rồi sẽ già đi, anh chị của bạn có cuộc sống riêng, tổ ấm riêng của mình. Bạn cần bước ra thế giới rộng lớn, mở lòng mình để đón nhận những điều tốt đẹp khác. Thế giới đầy rẫy những nghịch cảnh, những khó khăn phức tạp, nhưng sống tích cực nhân hậu, bạn sẽ đón được những năng lượng tích cực cho bản thân mình mạnh mẽ bước đi.

Đàn ông có nhiều người và hẳn nhiên không phải người đàn ông nào cũng xấu, cũng cần đề phòng như bạn từng nghĩ, từng gặp. Là bạn chưa gặp đúng người, đúng thời điểm đó thôi. Cuộc sống vốn nhiều bão tố, một người riêng lẻ dễ bị xô ngã những hai người nắm tay nhau sẽ dễ dàng, sẽ vững vàng hơn là một mình đối diện với cô đơn. Rồi còn những lúc bạn ốm đau, còn sau này tuổi già… Bạn bè, anh em họ hàng khi ấy dù thân đến mấy cũng không phải ai cũng có thể gác mọi chuyện để ở bên bạn mọi lúc.

Khi chưa có con, việc tiếp tục lựa chọn lối đi cho cuộc đời vẫn còn rất nhiều cánh cửa. Mỗi lựa chọn của bạn sẽ không bị chi phối bởi một yếu tố nào khác, điều duy nhất bạn cần chỉ là lắng nghe con tim bạn mách bảo điều gì. Vì đơn giản là bạn không có gì để ràng buộc, để níu chân, và đặc biệt là không có những điều cần phải hy sinh cả hạnh phúc nếu cần. Vậy nên chưa có con trong cuộc hôn nhân đầu, bạn cứ mạnh dạn lựa chọn, mạnh dạn mà bước. Rồi bạn sẽ tìm thấy cánh cửa hạnh phúc cho riêng mình và thấy cuộc đời còn vô vàn những điều tốt đẹp.

Thực tế cho thấy trường hợp này thật khó nhưng cũng lại thật nhiều. Những người đã “có kinh nghiệm” mấy ai không ngao ngán trước cảnh con chung, con riêng? Sợ hơn nữa là còn bị người đời nhòm ngó, đánh giá. Câu chuyện con anh, con em và con chúng ta, vẫn luôn là một bài toán sao khó giải…

Có lẽ vì thế mà nhiều người khuyên phụ nữ chia tay chồng mà có con rồi nên ở vậy nuôi con. Mấy ai trên đời gặp được chồng và gia đình chồng thương con riêng của vợ đâu. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều người vẫn lựa chọn đi bước nữa cũng vì nhiều lý do mà không dễ lý giải.

Thế rồi, có rất nhiều trường hợp chồng mới ích kỉ, không cho con riêng của vợ ở cùng. Người phụ nữ khi đó vì muốn lấy chồng, vì không muốn cơ hội qua đi nên thường để con ở với ông bà ngoại. Khi ấy đứa trẻ tội lắm… Thiếu cha, lại vắng luôn cả hơi ấm của mẹ. Việc chăm sóc đã khó, thăm nom cũng chẳng dễ gì vì người mẹ còn phải bận với những cơm áo gạo tiền, chăm lo cho hạnh phúc mới. Còn ông bà yêu thương đến mấy cũng không thể bằng được cha mẹ. Rồi chưa kể khi ông bà già yếu, con tựa vào ai?

Ai cũng sẽ kèm cặp uốn nắn con khi con ở tuổi dậy thì ngang ngạnh. Giành giật con cho bằng được, để rồi vì hoàn cảnh lại không thể ở bên con là một lỗi lớn. Vậy sao ngay từ đầu cả hai cứ đặt mình vào thế tranh giành mà không nhường phần nuôi con cho ai có điều kiện, hoặc thậm chí cho họ quyền được nuôi cả hai đứa con có phải là lũ trẻ cũng có anh có em. Bởi suy cho cùng, con đâu có đòi hỏi ba mẹ sự có mặt của mình trên đời. Rồi sau này biết thương con, muốn về bù đắp cho con thì lại vướng con chung của cuộc hôn nhân sau. Bên nào cũng là yêu thương, là tình nghĩa… biết xoay thế nào cho cân?

Nhưng đương nhiên trên đời vẫn có những người đàn ông tốt, sẵn lòng thương yêu con riêng như con mình. Số lượng ấy có nhiều không? Có nhưng chắc chắn không phải là số nhiều. Ai có phước thì gặp, còn không… thì mắt nhắm mắt mở để sống cho yên bình. Vậy bạn có nên đánh đổi tình mẫu tử và cả tuổi thơ con để thử vận may ấy không? Tất nhiên suy nghĩ này không dành cho người mẹ vô tâm.

Bạn vẫn có quyền được có hạnh phúc riêng

Trên đời ai cũng có quyền được hạnh phúc. Gặp người tốt, thực sự yêu thương mình thì cứ mạnh dạn mà bước, còn không bạn vẫn có quyền yêu. Khi yêu, những nhược điểm người yêu sẽ bộc lộ không nhiều. Thêm nữa giai đoạn ấy người ta cũng dễ dàng chiều chuộng và dễ nói những lời ngọt ngào, tình cảm. Được tặng quà, được rót mật vào tai, ai mà không thấy cuộc đời này đáng yêu biết mấy. Không phải phục vụ ai, không cáu bẳn với ai. Không lo đối nội đối ngoại, không phải dò ý tứ nhìn nét mặt để lựa lời. Tình yêu rõ ràng đã màu hồng trở lại. Mỗi khi về nhà, con vẫn là một chỗ dựa vững chắc, vẫn nhận trọn vẹn tình yêu thương của mẹ, khỏi lo con anh, con em đến sầu não phiền lòng.

Nhưng, đàn ông mấy ai chịu duy trì một tình yêu lâu đến thế nếu không phải là mấy anh trốn vợ, tậu thêm bồ, mà đã là bồ nhí thì luôn luôn sự thiệt thòi sẽ thuộc về phụ nữ. Danh dự, thời gian, những lời đàm tiếu… bạn sẽ nhận đủ cả. Chưa kể có những trận đánh ghen đến ê chề. Bạn có một đứa con, người ta vẫn nói phúc đức tại mẫu, nên đừng tự đẩy mình vào thế khó như thế cho mình, cho con.

Quyền lựa chọn tất nhiên luôn luôn vẫn là ở chính mình. Biết lắng nghe, cứ ung dung tự tại với cuộc đời, bạn sẽ biết lựa chọn sao cho đúng. Sai một lần đã là quá đủ cho đời người phụ nữ. Vậy nên, khuyên bạn chân thành dù muốn bước tới hay bước lui, người bạn phải nghĩ tới và cân nhắc đầu tiên luôn là con và đặc biệt là cho chính mình.

Là Mẹ Đơn Thân, Tôi Có Nên Đi Bước Nữa Và Gửi Con Cho Chồng Cũ?

Tôi đã quá mệt mỏi khi làm mẹ đơn thân, nhưng cũng rất lo lắng khi con gái mới lớn sẽ ở cùng cha dượng. Liệu tôi có nên đi bước nữa hay ở vậy nuôi con?

Chào Kỳ Trinh và Tuổi 30! Tôi rất mong nhận được tư vấn tình cảm của chị trong câu chuyện của mình. Tôi năm nay 39 tuổi và đang làm mẹ đơn thân. Con gái tôi 14 tuổi, đang học lớp 9. 14 năm tuổi của con gái cũng là 14 năm tôi ly hôn chồng. Và bây giờ tôi đang đứng trước một quyết định khó khăn, liệu có nên đi bước nữa không, gửi con cho chồng cũ, hay cứ ở vậy nuôi con?

Tôi là dân tỉnh lẻ, lên Hà Nội học tập và làm việc. Tôi quen anh, một chàng trai Hà Nội. Hồi đó cứ nghĩ yêu và lấy được một người Hà Nội, có nhà ở Thủ Đô là may mắn vì dường như đó là ước mơ của mọi cô gái.

Nhưng bi kịch của tôi bắt đầu từ sau ngày cưới. Do còn quá trẻ, thiếu kinh nghiệm sống, chỉ biết yêu và yêu, nên tôi không mảy may tìm hiểu về gia đình anh. Tôi không biết rằng bên trong con người hào hoa ấy là một sự phụ thuộc hoàn toàn vào mẹ. Mẹ anh kinh doanh nhỏ, lại có vài phòng trọ cho thuê, nhà không giàu nhưng cũng chẳng bao giờ thiếu tiền. Anh hoàn toàn thụ động từ việc kiếm tiền cho đến các việc vặt trong nhà, đến mức tôi cảm giác anh gần như không có khả năng sống độc lập.

Anh không có tiếng nói trước mẹ, nên không thể bảo vệ được tôi. Mẹ chồng tôi quá ghê gớm. Việc tôi là một đứa con gái tỉnh lẻ được bước chân vào nhà anh mẹ anh xem như là phúc bảy mươi đời nhà tôi mới có được. Bà tin rằng tôi đã dùng sự khôn ngoan và tham vọng như bao đứa con gái nhà quê nghèo khác để vào được nhà anh.

Chính vì vậy bà quyết tâm trị tôi với mục đích sẽ không có tôi có cơ hội tác oai tác quái trong nhà bà.

Cảm thấy bị o ép quá nhiều, tôi đã vùng lên. Bây giờ, ở tuổi này nhìn lại, tôi thấy rằng có lẽ tôi đã quá nông nổi, lấy chồng cũng nông nổi và ra đi cũng rất nông nổi. Nếu tôi đừng quá tự ái, tôi có thể cảm hóa mẹ chồng bằng bản lĩnh và sự chân thành của mình thì mọi việc đã khác.

Dĩ nhiên khi tôi vừa bước chân vào nhà bà, việc bà chưa tin tưởng tôi cũng là điều dễ hiểu. Tôi chưa thể hiện, chưa cố gắng khiến bà hiểu mình hơn đã đùng đùng bỏ đi, đó là điều không nên.

Nhưng dù sao thì tôi cũng đã quyết tâm ly hôn vì mẹ chồng, bế con ra đi, khi ấy bé mới 2 tháng tuổi.

Tôi ôm con về nhà ngoại ở một thời gian, rồi đưa con lên Hà Nội tìm việc và gửi con để đi làm. Làm mẹ đơn thân thật không đơn giản. 14 năm qua, tôi luôn phải gồng mình lên để lo cho cuộc sống của hai mẹ con.

Có những hôm, tôi mệt đến mức không thể nhấc nổi người để đi làm. Tôi ước giá như mình có thể nằm luôn tại chỗ lấy một ngày thôi cũng được. Nhưng rồi lại thấy trước mắt, nếu tôi không đi làm, tiền đâu để ăn, tiền đâu để đóng học cho con, tiền đâu để đóng tiền nhà, tiền điện… và tôi lại vật vã đứng dậy mà đi.

Mười bốn năm qua, mẹ con tôi vẫn nay đây mai đó với những căn phòng trọ không cố định. Tôi không thể về quê vì bố mẹ đã mất hết. Đất tổ tiên giao lại cho các anh. Tôi không còn chỗ để về. Tôi cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu, vì với 10 triệu lương mỗi tháng, tôi đã phải cố lắm để chi tiêu đủ cho hai mẹ con.

Con gái tôi chưa bao giờ dám dẫn bạn về và cũng không dám nói thật rằng hai mẹ con tôi đang phải ở trọ.

Suốt thời gian qua, rất nhiều người đàn ông đến với tôi, cũng có người đề nghị cưới tôi và rước hai mẹ con tôi về. Nhưng nghĩ đến con gái, tôi lại chùn chân và không bao giờ phải day dứt, băn khoăn có nên đi bước nữa không?

Con gái tôi sắp vào lớp 10, chẳng bao lâu nữa cháu sẽ trưởng thành, rồi lấy chồng. Dạo này tôi hay suy nghĩ vẩn vơ. Tôi thực sự lo lắng đến viễn cảnh, khi con theo chồng, một mình tôi vật lộn với cuộc sống, đối mặt với căn phòng trọ không phải của mình. Rồi khi đau ốm hay không còn sức lao động, tôi biết nhờ vào ai? Tôi cảm thấy quá mệt mỏi, thực sự mệt mỏi quá rồi.

Gần đây, con trai ông chủ nhà nơi tôi đang ở trọ thích tôi và ngỏ ý muốn cưới tôi. Ông bà chủ cũng rất thích tôi và cố gắng vun vén. Anh ở nhà kế bên nhà ông chủ, cũng có vài phòng trọ cho thuê. Anh ly hôn vợ đã nhiều năm và hiện sống một mình. Ngoài việc thỉnh thoảng ngồi quán nước ghi vài con đề, tôi thấy anh sống cũng khá vui vẻ, hòa nhã và không có điều tiếng gì về việc nợ nần hay ăn chơi, phá phách.

Anh cũng nói rằng hiện giờ anh cần một người vợ hiểu anh, có thể chia sẻ với anh và cùng nhau sống vui vẻ với tuổi già.

Dẫu vậy, tôi không thể gật đầu đồng ý vì nghĩ đến con gái. Tôi không cố ý nghĩ xấu về con người anh. Nhưng con gái tôi đang ở tuổi mới lớn, nở nang, xinh đẹp lại thơ ngây. Tôi không đủ tự tin để cháu sống chung với một người cha không cùng huyết thống, ở nhà cả ngày trong khi tôi đi làm cả ngày.

Sau khi ly hôn một năm, chồng cũ của tôi lấy vợ, song vợ chồng anh không có con. Dù ít chu cấp cho bé nhưng anh thường xuyên đón con gái về chơi và chăm sóc rất tận tình. Bây giờ, anh ngỏ ý muốn đón hẳn con về nhà để bé có một tương lai tốt hơn. Anh cũng khuyên tôi cố gắng tìm một người tốt để nương tựa.

Những gì đang diễn ra khiến tôi thực sự băn khoăn. 14 năm qua, tôi và con gái ở bên nhau, sướng khổ, vui buồn có nhau. Tôi vì con mà hi sinh cả tuổi trẻ. Con cũng yêu thương tôi vô bờ bến nên không đòi hỏi cái gì. Dù ở với bố điều kiện đầy đủ, nhưng con không bao giờ ở đó qua đêm vì nhớ mẹ.

Tôi không biết phải làm gì lúc này. Kỳ Trinh ơi, tôi thực sự rối quá, xin chị chia sẻ và cho tôi lời khyên. Tôi có nên gửi con cho chồng cũ để lấy chồng? Tôi có nên đi bước nữa không hay cứ ở vậy cho có mẹ có con, mặc kệ ngày mai ra sao thì ra?

Hương Trả lời

Chị Hương thân mến. Kỳ Trinh rất thông cảm với hoàn cảnh làm mẹ đơn thân của chị và thực sự cảm động trước tình thương, trách nhiệm mà chị dành cho con gái.

Chị đã trải qua 14 năm vô cùng vất vả. Chị thực sự rất kiên cường. Tôi tin con gái chị sẽ cảm nhận được tấm lòng của chị và mai này dù đi bất kỳ đâu bé sẽ luôn nghĩ về mẹ.

Đúng là câu hỏi mẹ đơn thân có nên đi bước nữa không là băn khoăn, trăn trở của hầu hết phụ nữ không may đứt gánh giữa đường chứ không phải riêng chị.

Khi bước chân khỏi nhà chồng và quyết định làm mẹ đơn thân, có lẽ chị đã rất vững vàng với suy nghĩ: Ở vậy nuôi con, không đi bước nữa. Do đó, chị có thể dễ dàng từ chối lời cầu hôn của nhiều người đàn ông mà không phải đắn đo.

Như bây giờ thì khác, chị cảm thấy mình ngày càng lớn tuổi, con gái cũng ngày càng trưởng thành, trong khi đó, hai mẹ con vẫn chưa có một chỗ ở ổn định, vẫn còn “bơ vơ” trên đất Hà thành và tương lai nhiều năm sau có lẽ vẫn vậy.

Bây giờ chỉ còn cách duy nhất thoát khỏi cảnh này, đó là chị đi bước nữa, con gái hoặc theo chị, hoặc theo bố, như vậy hai mẹ con sẽ có chỗ dựa để nương nhờ. Do đó câu hỏi mẹ đơn thân có nên đi bước nữa không trở nên thường trực hơn trong suy nghĩ của chị.

Theo tôi, những lo lắng, trăn trở của chị là hoàn toàn hợp lý. Chúng ta không thể tự mình thay đổi hoàn cảnh, thì cũng cần phải tận dụng những điệu kiện, cơ hội tốt để tạo dựng một tương lai khá hơn trước khi quá muộn.

Điều khiến chị không thể quyết định dứt khoát trước câu hỏi có nên đi bước nữa không là vì tình thương và trách nhiệm với con gái. Chị không đủ tự tin để đưa con gái mới lớn của mình sống cùng cha dượng, nhưng cũng không đành lòng gửi con cho chồng cũ để đi bước nữa.

Tôi nghĩ, điều chị cần làm nhất lúc này là nói chuyện với con gái, lắng nghe những suy nghĩ, mong muốn của con.

Đồng thời cũng kể cho cháu về một người đàn ông muốn rước hai mẹ con về sống chung, và bố bé lại muốn đón con về ở hẳn.

Nếu bé muốn sang ở cùng bố, chị có thể chiều theo mong muốn của cháu và cuối tuần đón cháu về để chăm sóc. Còn nếu cháu không muốn xa mẹ, tôi nghĩ vẫn có cách để trọn vẹn đôi đường.

Trong suốt quá trình chung sống, chị nên thường xuyên tâm sự, lắng nghe tâm tư của con gái. Quan tâm đến cháu nhiều hơn để cháu không cảm thấy bản thân mình bị bỏ rơi, cũng như kịp thời phát hiện những điều không hay nếu có. Chỉ vài năm nữa, cháu đủ tuổi trưởng thành, chị sẽ không còn phải lo lắng quá nhiều đến những chuyện thầm kín như hiện nay nữa.

Cuối cùng tôi muốn chia sẻ về người đàn ông chị sẽ kết hôn. Những giải pháp chúng ta vừa nói trên là rất tế nhị, nó chỉ nên là một sự cẩn thận, nhằm tránh những sai lầm có thể xảy ra do điều kiện thuận lợi khi người đàn ông và cháu bé không cùng huyết thống sống chung nhà mà thôi. Hãy đảm bảo rằng chắc chắn đó không phải là nỗi lo lắng thường trực của chị vì không đủ niềm tin ở người đàn ông này.

Nếu chị vẫn chưa đủ niềm tin ở anh ấy, vẫn lo lắng có thể anh ta sẽ làm gì không hay phía sau chị, tôi nghĩ chị cũng không cần phải vội vàng. Chị có thể gửi con gái về với bố cháu thường xuyên hơn để cháu được hưởng nhiều hơn các điều kiện của gia đình anh ấy, đồng thời có thêm thời gian để tìm hiểu người đàn ông mới.

Bên cạnh đó, chị hãy cứ làm việc và tìm niềm vui với những gì mình đang có, đừng quá băn khoăn với câu hỏi mẹ đơn thân có nên đi bước nữa không như trong trường hợp của mình.

Chúng ta không ai biết trước được tương lai. Nếu chuẩn bị cho tương lai bằng một quyết định vội vàng do sợ hãi, thì rất có thể đó lại là một sai lầm không thể cứu vãn.

Mọi tâm sự muốn chia sẻ cùng Kỳ Trinh xin gửi về hòm thư contacttuoi30@gmail.com

Tôi Có Nên Ly Hôn Không, Tôi Có Nên Ly Hôn Chồng Hay Không?

Các chuyên gia tư vấn tâm lý cho biết, câu hỏi: “Chúng tôi có nên ly hôn hay không?” là thắc mắc mà họ thường xuyên nhận được từ nhiều cặp vợ chồng, cả trẻ lẫn già.

Khi hai người yêu thương nhau và quyết định gắn bó với nhau vĩnh viễn, họ phải trải qua bao suy nghĩ, đắn đo. Nếu cuối cùng cuộc sống chung ấy không mang đến cho họ hạnh phúc,  thì họ cũng sẽ phải suy nghĩ rất lâu trước khi có quyết định cuối cùng: ly hôn.

Vào thời điểm căng thẳng ấy, đầu óc của nhiều người cứ rối tung cả lên, như họ thường thú nhận với chuyên gia tâm lý. Họ không biết điều gì là quan trọng và điều gì chỉ là tiểu tiết; Điều gì có thể bỏ qua được, điều gì là không.

Thế là cuối cùng điều đáng sợ ấy đã được nói ra, bởi anh ấy hay chính bạn: “Chúng ta hãy ly hôn!”. Đặt trên bàn là mau don xin ly hon đợi bạn điền vào và ký là xong. Hai chữ “ly hôn” ấy sẽ bám riết bạn, trở đi trở lại trong suy nghĩ của bạn và được buông ra mỗi khi vợ chồng xảy ra mâu thuẫn tranh cãi nào đó.

1 – Trong cuộc sống gia đình, bạn có từng cảm thấy vui vẻ hạnh phúc bên nhau hay không?

2 – Đã khi nào bạn cố cải thiện mọi thứ để có giấy phút hạnh phúc mà bạn đã từng có trước đâu?

3 – Bạn bè, người thân của bạn có  sẵn sàng hỗ trợ và giúp bạn giải quyết vấn đề hay không?

5 – Có khi nào bạn thử tưởng tượng cuộc sống của bạn thiếu đi cô ấy/ anh ấy thì sẽ tốt hơn hay tồi tệ hơn không?

6 – Ngay cả hiện nay, khi bạn chưa tìm ra một giải pháp nào, bạn có cảm thấy vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn khi không có người ấy ?

7 – Bạn có khi nào cảm nhận thấy người ấy của bạn đang cần bạn giúp đỡ hay chia sẻ một vấn đề nào đó ?

8 – Bạn có còn mong muốn được chia sẻ những vấn đề của riêng mình với anh ấy (hay cô ấy) hay không?

9 – Nếu phải cắt đứt quan hệ thì mặc cảm bỏ rơi người kia sẽ làm khổ bạn, còn nhiều hơn cả sự đau đớn mà bạn đang phải chịu đựng trong lúc này ?

Nếu kết quả của 9 câu hỏi này với đại đa số câu trả lời thành thực của bạn là “có” thì mối quan hệ của bạn vẫn còn có khả năng duy trì, bạn nên suy nghĩ lại về việc có nên ly hôn không miễn là bạn tìm ra được con đường để hai người cùng thấu hiểu và thông cảm cho nhau hơn.

Thám tử chúng tôi qua số

0962.588.699 – 0969.556.665- 

(04)3.7835708

để được cung cấp các dịch vụ

Dịch vụ thám tử

 điều tra tốt nhất, giá cả hợp lý và dịch vụ chuyên nghiệp nhất.

Hãy liên hệ với công tychúng tôi qua sốđể được cung cấp các dịch vụ tư vấn tâm lý cũng nhưđiều tra tốt nhất, giá cả hợp lý và dịch vụ chuyên nghiệp nhất.

Theo PNO